Thứ Hai, 24 tháng 10, 2011

Điếu văn của Tăng, Ni học chúng miền Nam gửi tới cố Ni Sư Đàm Nguyện




NAM MÔ TIẾP DẪN ĐẠO SƯ A DI ĐÀ PHẬT.
Kính bạch: ĐÌNH QUÁN ĐƯỜNG THƯỢNG, THƯỢNG ĐÀM HẠ NGUYỆN ÂN SƯ TÂN VIÊN TỊCH GIÁC LINH CHỨNG MINH!
Chúng con, cựu Tăng Ni sinh miền Nam thuộc lớp cao đẳng, Học viện Phật giáo Việt Nam tại Hà Nội khóa 4,5 cùng các sư ni học chúng miền Nam.






Giờ này chúng con
Cung kính đối trước linh sàng
Chí thành dâng lên sư tọa
Hoa lòng Bát nhã
Hương giới ngũ phần
Với, lòng tha thiết kiều cần
Cùng, dạ thù ân thâm thiết

Chúng con:
Ngậm ngùi cúi đầu xuống chiếu,
Sùi sụt úp mặt bên đài
Than thở ai hoài,
Đau lòng kính tiếc.
Và chỉ biết:
Trước linh đài bộc bạch,
Ân sư hiện tọa xin nghe.
Ôi!
Thời gian như tên bắn!
Năm tháng tợ thoi đưa
Ngày ấy chúng con lạ lẫm
Đặt chân lên đất Hà thành
Bơ vơ lạc lõng
Không người quen thân
Sư chẳng ngại ngần
Lo cho nơi ăn chốn ở
Vì rằng:
Nam-Bắc có khác
Phật tính không hai,
Dù tăng dù ni
Sư đều tiếp đãi
Hoan hỉ ân cần
Quí như người thân.
Chúng con có kẻ
Dẫu chỉ một lần diện kiến
Cũng mến đức hạnh sáng ngời,
Nguyện hải chẳng vơi
Sư tiếp ni độ chúng.
Dù tứ đại chẳng thuận
Thân trọng bịnh khó trừ
Nhưng việc chính liễu sinh thoát tử
Sư đâu quản khơi ngọn thiền đăng.
Than ôi!
Vô thường lão tử
Bất dữ nhân kỳ
Việc phải đến đã đến
Thật vô khả nại hà!
Trải năm mươi tám năm công thành nghiệp tạ,
Ân sư cất bước quyết trường du
Một phút xả báo thần thu,
Tứ chúng giăng tay khuyên cửu trụ.
Bởi lẽ:
Ơn sâu pháp nhũ,
Gánh vác hai vai
Nghĩa cả Thánh thai,
Cưu mang tấc dạ
Chưa đền chưa trả
Còn dở còn dang.
Nhưng giờ thì:
Mơ màng đây đó bóng vang,
Phưởng phất xưa nay mày mặt.
Từ nay:
Ni chúng mất người dìu dắt,
Tín đồ thiếu kẻ đỡ nâng,
Ngồi đứng bâng khuâng
Ra vào thơ thẩn.
Người ở đâu trong thế giới tam thiên,
Người là ai trong chúng sanh vô lượng?
Hay người về An dưỡng
Hay người ở Đà thiên,
Hay ứng cúng hoá duyên,
Hay du phương phó hội?
Kinh hoàng đất bằng vật đổi
Ngơ ngác trời rộng sao dời!
Đạo thọ tiếc thấy hoa rơi
Tào Khê thương nghe nước chảy.
Người ra đi sao
Gậy giày không quảy?
Người ra đi sao
Y bát còn treo?
Đạo nghiệp, Người đã mang theo,
Phước duyên, Người còn để lại.
Ra đi người đã phải
Trở về lại không ngày.
Giờ chỉ còn:
Thiền sàng bóng hình tịch mặc,
Linh tọa đèn lửa cô minh,
Duy nguyện ân sư giác linh
Mặc nhiên ai lân mẫn cố.
Chúng con kính nguyện:
ĐÀM hoa lạc rụng
NGUYỆN hải lưu hương
Mong sư chính niệm tỏ tường
Báo thân khí xả lên đường thong dong
Kính tiếc quặn lòng
Điếu văn bái bạch
Minh thông cảm cách
Cúi lạy tạ từ!
NAM MÔ ĐÌNH QUÁN ĐƯỜNG THƯỢNG, TÂN TỊCH NI SƯ GIÁC LINH,
TÁC ĐẠI CHỨNG MINH

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét